chuyen la

Thứ Tư, 12 tháng 6, 2013



Blog Radio trực tuyến tại mục Blog Radio website blogviet.com.vn - Blog Radio mới nhất phát sóng vào 0h15' thứ 7 hàng tuần tại blogviet.com.vn - đồng phát vào 0h30 đêm thứ 3 rạng sáng thứ 4 hàng tuần trên kênh VOV3 Đài Tiếng Nói Việt Nam

Lá thư trong tuần: Điều bí ẩn giản dị của hạnh phúc - Khám phá Hạnh phúc là gì qua những con chữ H-a-p-pi-n-e-s-s - Những câu danh ngôn ý nghĩa về hạnh phúc - Câu chuyện ngụ ngôn về Hạnh phúc



Chia sẻ: Hạnh phúc rồi sẽ mỉm cười với ta


Đêm nào cũng nghe Blog Radio chợt thấy xao xuyến lạ, nhắm mắt lại ta nhẹ nhàng chìm vào giấc ngủ, mơ những giấc mơ thật đẹp như giọng nói ấm áp, như những câu chuyện cổ tích đưa ta vào những giấc mơ diệu kì ta chợt nhận ra có những điều nhỏ bé, giản dị nhưng lại mang đến thật nhiều ý nghĩa, chiếc lá rụng cuối thu, những tia nắng đầu hạ, một nụ cười của ai đó, một ánh mắt nhìn trìu mến, một cái ôm nhẹ giữa mùa đông giá rét đủ để cảm nhận được yêu thương và giữ lấy yêu thương…

Ta vô tình nhận ra những yêu thương quanh ta, vô tình nhận ra ta đã lãng quên những điều ta cần phải nhớ, vô tình nhớ rồi vô tình quên lãng, để khi soi rọi vào tâm hồn ta mời thấy nó thật đẹp, nhẹ nhàng và bất chợt ta thấy yêu cuộc sống hơn. Có những mối tình chợt hóa thành kỉ niệm khi mà nó còn chưa kịp bắt đầu để lại những khoảng trống vô hình, có những đau thương, mất mát, có những người ra đi để lại trong lòng người ở lại những vết thương sâu thẳm. Để rồi ta biết ta cần trân trọng những gì ta đang có…

Chợt nhận ra ta cũng thật nhạy cảm, cũng khao khát yêu thương, chở che, cũng mơ về 1 miền cổ tích, nơi có chàng hoàng tử và nàng công chúa và hoàng tử sẽ đánh thức công chúa bằng một nụ hôn thật nhẹ, thật nhẹ đủ để nàng cảm nhận được hơi ấm. 

Ta cũng xao xuyến với mùa thu, với hương hoa sữa thơm từng góc phố, một mình ta bước giữa con đường thơm mùi hoa sữa ấy. Ta cũng yêu màu bằng lăng tím, tím cả khoảng trời mỗi khi hè về, ta yêu cả những khoảng trời rực màu phượng đỏ, mỗi lần ngắm nhìn hai sắc màu ấy, ta lại nhớ về những người bạn, nhớ tuổi học trò áo trắng thơ ngây, nhớ một thời tà áo dài tung bay trong gió, ta cười hồn nhiên không chút suy tư. 



Và Ta yêu Hà Nội dù nó ồn ào, náo nhiệt bởi Hà Nội là những kí ức về anh - mối tình đầu ngây thơ, trong sáng, về những góc phố quen, những con đường thơ mộng đã đi vào trái tim ta thật nhẹ nhàng. Và giờ đây, ta yêu Hà Nội bởi Hà Nội đã lấp đầy những khoảng trống mà anh tạo ra, bởi nơi đây đã cho ta những tình cảm mới — những tình cảm mà ta trân trọng…

Ta sợ, sợ những mộng mơ của tuổi trẻ, sợ khi mang trong mình một trái tim nhạy cảm, một tâm hồn lãng mạn để rồi không khi nào ta thấy mình hạnh phúc trọn vẹn, ta hụt hẫng trước hiện tại và ta sợ sẽ làm tổn thương những người quanh ta, những người yêu ta thật lòng. Nhưng ta biết cuộc sống có những hạnh phúc rất đỗi giản di, nó chẳng ở đâu xa xôi mà ở ngay bên cạnh ta, ta sẽ học cách nâng niu, học cách yêu thương và học cách chấp nhận. Ta biết ta đã làm tổn thương nhiều người và ta ước cho những vết thương sẽ sớm lành, ước cho những trái tim cùng chung nhịp đập sớm tìm thấy nhau, ước cho những ai yêu nhau sẽ bên nhau mãi mãi và ta ước cho riêng ta một hạnh phúc trọn vẹn.

Hà Nội đang chuyển mình sang hạ, những ánh nắng chói chang khiến ta thèm cái cảm giác se lạnh cuối đông, ta biết có những điều qua đi ta mới thấy nó đẹp như thế nào, ta biết có những điều chỉ đẹp khi mà nó đi qua và có những điều khi lặp lại sẽ chẳng còn gì là thú vị như ta và anh, như cuộc tình dang dở, như mối tình đầu chưa hề có bắt đầu và kết thúc ấy, ta sẽ giữ nó trong tim như một kỉ niệm đẹp, ta biết ta cần sống hết mình cho hiện tại, cho ngày hôm nay.

Sẽ còn mãi những yêu thương, nhung nhớ, những khúc tình ca của tuổi trẻ. Vẫn còn đó những khao khát yêu thương. Và ta đã từng mơ, mơ về mái nhà đầy ắp tiếng cười trẻ thơ, nơi có những loài hoa mà ta yêu thích, ta sẽ tô vẽ ngôi nhà thật đẹp và ấm áp, sẽ là màu trắng tinh khôi và sắc hồng rực rỡ của hoa giấy và hoa tigôn, một ngôi nhà mà bao người mơ ước, không chỉ bởi vẻ ngoài của nó mà còn bởi những tình cảm tuyệt vời mà mỗi thành viên trong gia đình giành cho nhau. Ta từng mơ, đang mơ và vẫn sẽ mơ… nhiều lắm và ta tin, tin rằng điều đó sẽ trở thành hiện thực khi trái tim ta vẫn đỏ những khao khát yêu thương.



Và ta đang chờ, chờ một nửa yêu thương, một nửa của cuộc đời ta, hạnh phúc rồi sẽ mỉm cười với những người biết kiên nhẫn chờ đợi và người biết nuôi dưỡng niềm tin, ta cũng tin, tin vào những điều kì diệu trong cuộc sống dù ta biết cuộc sống chứa đựng rất nhiều những nỗi đau, những mất mát nhưng hãy cứ tin đi vì cuộc sống này vốn rất công bằng, lấy đi của ta một thứ, sẽ đem đến cho ta một thứ khác, chỉ là chúng ta cứ mãi nhìn vào thứ đã mất mà thôi…

Ngoài kia trời đang mưa, những cơn mưa đầu hạ… ta đã từng rất sợ những cơn mưa trong đêm khuya vì ta sợ, sợ nỗi cô đơn ngự trị. Nhưng giờ đây ta đã mạnh mẽ hơn, mạnh mẽ để vượt lên những nỗi sợ hãi, mạnh mẽ vì ta tin một ngày nào đó yêu thương sẽ gõ cửa, hạnh phúc sẽ mỉm cười với ta.

Chúc cho những trái tim cô đơn sớm tìm được một yêu thương của mình và trong thời gian chờ đợi hãy làm mới tâm hồn mình, hãy dọn dẹp, gói ghém thật kĩ những gì thuộc về quá khứ để có thể cười—một nụ cười đơn thuần, ai đó đã từng nói: “nếu bạn đã dốc hết sự ngây ngơ để yêu một người trong quá khứ, thì hãy yêu người đến sau bằng tất cả sự trưởng thành”. Ta sẽ yêu người đến sau, bằng tất cả sự trưởng thành


Những lối về ấu thơ


Lần đầu tiên trong nhiều năm ... có lẽ
Con muốn quay về thuở bé thơ
Con muốn ba ôm con vào lòng và hát
Hai bài ca mà con nhớ đến bây giờ...

Lần đầu tiên trong nhiều năm ... có lẽ
Con muốn vẫn là cô bé tí ti
Ðược mẹ cột tóc, cột dây nơ sau áo
Cột tuổi thõ con vào những yêu thương.

Lần đầu tiên trong nhiều năm ... có lẽ
Em muốn kể với anh về tuổi thơ em
Về những nụ cười và ... những giọt nước mắt
Về những suối nguồn tạo ra em hôm nay.

Chiếc vé kia hôm nay đã hết
Ngày mai liệu còn bán ko anh?
Hay luôn nằm trong trái tim ta đó
Để em tìm về trong ký ức mong manh ...

Lần cuối cùng em... tìm mình như vậy
Sẽ vẫn là em- cô bé của ngày xưa
Ấu thơ trôi qua nào có ai lấy lại
Giữ trong lòng trong sáng tuổi thơ em.

Thế là đã mấy năm học trôi qua . Hoa phượng bắt đầu nở rộ khắp sân trường, báo hiệu một mùa hè đã đến . Gió thổi xào xạc vi vu làm lung lây từng nhánh phượng trên những cành cây rộp lá xum xuê đan xen vào nhau , tạo thành từng chùm hoa đỏ rực ở một góc trời. Nhìn những cánh phượng đỏ làm Tôi chạnh lòng nhớ lại tuổi thơ ngày trước cứ mỗi độ hè về. Nhớ những trò chơi dân dã của trẻ em vùng sông nước, nhớ những ngày lênh đênh trên biển cùng ba. Nhớ những cánh cò bay thẳng cánh trên khắp cánh đồng. Tôi liên tưởng đến khu xóm nhỏ quê Tôi nhộn nhịp hẳn lên.. Khoảng lặng của ngày hè bỗng vang lên tiếng gà gáy trưa, Nó đưa tôi trở về với những dòng kí ức đang ùa vào trong tâm trí tôi . Nó làm tôi nhớ lại cái thời ấu thơ ngu ngơ và ngây dại.Giờ đây trong tâm trí tôi là hình ảnh của những cánh diều đang thảnh thơi bay lượn giữa cánh đồng quê hiền hòa , những bờ đê đã mòn lối chân người và cả những con đò nhẹ nhàng khua nước trên sông. Tôi nhớ những ngày hè mấy anh em Tôi đi đá bóng, tắm ao. Tôi nhớ như in những ngày mấy anh em tôi đi mò trai, bắt ốc, nhớ những buổi đi đánh cá mùa nước nổi. Tôi quên sao được những kỷ niệm một thời của mấy anh em Tôi.

Cái thuở còn nhỏ xíu xiu , Tôi thích nhất là mùa hè . Không đứa nào vướng bận chuyện học hành, Tôi và các bạn chơi đùa thỏa thích với các trò chơi mang đậm chất bản sắc dân gian rất thú vị. Đứa nào cũng thích… Nào là các trò tạt lon, đánh quay, trốn tìm, rồng rắn lên mây, bắn bi, và các trò nguy hiểm hơn một chút là chơi súng phốc… Đến các trò nữ tính như nhảy dây, kéo co, lò cò... trò nào Tôi cũng không bỏ qua.
Tuổi thơ Tôi lớn lên với những nụ cười hiền của người dân quê, với những khúc tình ca dịu nhẹ, những câu vè, những bản đồng dao âm vang vào buổi chiều tà trên cánh đồng mênh mông. Vẫn là những đêm đồng bằng yên ả với gió, với trăng, với tiếng ếch văng vẳng đầu làng. Tôi thấy có nụ cười của thằng nhỏ chăn trâu, thấy có cái nắm tay rất chặt của chị gái, thấy mùi thơm của ngô, khoai, sắn trên những cánh đồng, và Tôi thấy có bóng bạn dập dờn sau những nương ngô. Nơi đó, có tuổi thơ của Tôi, của bạn.

Nhớ những lần bố hoặc mẹ đi đâu đó, Tôi lại nhõng nhẽo, theo sau khóc nhè và nói: “Cho con theo với”. Nhớ những buổi chiều, ra những con đường ngóng trông mẹ đi chợ về. Tuổi thơ của Tôi cũng là những buổi trưa hè nắng cháy đi bắn chim và tung tăng thả diều cùng mấy anh em trai, lũ bạn trên những cánh đồng. Nhớ những ngày mưa tuổi thơ, những cơn mưa bong bóng bên chiếc cửa sổ. Nhớ lắm những tiếng gà trưa, những lời ru hiu hiu trưa hè của mẹ bên chiếc võng. Nhớ, nhớ lắm hình bóng gày gò thức khuya dạy sớm mỗi khi sáng tinh mơ của mẹ. Quên sao được cái cảm giác hạnh phúc khi ngồi sau chiếc xe đạp của ba mỗi khi đến trường. Tôi đang nhớ ngoại, nhớ những kỷ niệm về ngoại Tôi, nhớ những vườn cây trĩu quả của ngoại. Tuổi thơ Tôi là những tối mùa hè cùng gia đình nằm trên trần đếm sao. Đếm và ngủ lúc nào không biết. Những lúc như vậy bố và mẹ thường bế mấy anh em tôi xuống giường lúc nào không biết. Quên sao được những đêm hè gió lộng cùng bố mẹ và mấy anh em ngắm trăng ngoài sân nhà trên chiếc chõng. Còn đâu những ngày vui đùa cùng bố, ngủ trên vai bố. Nhớ những câu truyện của bố mẹ, của ngoại đưa Tôi vào giấc ngủ. Nghĩ lại ngày ấy thật vui và hạnh phúc.

Tuổi thơ của tôi cũng chính là những lần đi lang thang ven biển để bắt con cua, con ngao… Nhớ những tiếng gọi đò gọi người của vùng biển mỗi buổi sớm mai. Những tiếng người tấp lập mua bán để chuẩn bị cho phiên chơ sớm và phiên chơ chiều. Nhớ hình bóng thân quen của bố trên con tàu, nhớ những lần ra biển ngóng trông bố về.

Tôi nhớ những con đường thân thuộc. Mỗi lần về quê, tôi vẫn thường một mình đi bâng quơ khắp các ngả, từ nhà bước ra rồi rẽ dọc, rẽ ngang, rẽ vô tình tuỳ hứng. Vậy mà rẽ đến đâu cũng chạm vào ký ức. Nhớ những ngày cả xóm có độc một chiếc tivi đen trắng, người lớn trẻ nhỏ ngồi xếp thành những hàng rào đông đúc để xem phim. Tôi nhớ lắm những bộ phim ngày ấy, nào là phim hoạt hình ”Vua Sư Tử”, “Thủy Thủ Mặt Trăng”, nào là những phim truyện “Đất phương Nam”, “Tây Du Ký”… 

Tôi nhớ lắm mùi củi cháy, mùi rơm rạ ngút khói đến cay mắt. Tôi mơ màng nghĩ về chén cơm nóng hổi với món trứng chiên của mẹ. Nhớ những tiếng goi của mẹ về ăn cơm khi đang mãi chơi cùng lũ bạn. Nhớ những bữa cơm đạm bạc có cà, ít rau muống luộc của một thời nghèo khó . Những bữa đói vì hết gạo, những bữa vui vì hôm ấy anh tôi kiếm đựơc vài chú cá rô ron,cái niềm vui tưởng như nhỏ nhoi ấy lại vô cùng ý nghĩa đối với tôi.Tôi không còn nhớ đã bao nhiêu lần tôi được đi đánh cá cùng anh tôi nữa nhưng có lẽ chỉ một lần đầu tiên thôi cũng đủ để tôi cảm nhận được cái nhọc nhằn của anh trai tôi. Giờ đây, mỗi người một nơi thì còn đâu những bữa cơm sum họp đầy ấm áp cùng gia đình nữa.”Con thương mẹ những đêm mưa, trời lạnh, những bữa cơm một mình bên mâm cơm, cứ mong ngóng về phương xa”. Nghĩ đến đó, nghĩ đến những tháng ngày vui vẻ, hạnh phúc của tuổi thơ cùng mẹ và gia đình, Tôi lại dưng dưng nước mắt.





Một nỗi buồn man mác, một nỗi nhớ bất chợt đã đưa tôi về với những kỷ niệm dưới đình làng, cây đa, mái trường xưa. Nơi đây, những người thầy, người cô, bạn bè đã đi qua đời Tôi. Nhớ những ngày đi học cùng lũ bạn đến trường. Tiếng trống trường kêu vang. Tôi nhớ những tiếng ve kêu mùa hè, những bài giảng thày cô dạy năm nào. Bất chợt Tôi nhớ bài thơ “Nhớ rừng” của Thế Lữ, than ôi thời oanh liệt nay còn đâu?

Còn đâu những buổi trưa hè nắng cháy, tay cầm ngọn cỏ lau, miệng hò hét vờn nhau của những đứa bạn? Còn đâu tiếng ếch gọi đàn những chiều sau mưa? Chiều nay, sau cơn mưa rào, tôi bỗng nghe những chú ếch phồng má ỗm ờ giai điệu trống vang. Thật tuyệt vời khi quê tôi có những âm thanh thế này, và có lẽ dù thời gian có làm thay đổi mọi thứ, khúc nhạc đồng quê vẫn giàu chất trữ tình, đượm một nét buồn đặc trưng của vùng cái đất này...

Tôi nhớ lắm những tiếng rao "ai bánh khúc, bánh giò, bánh chưng, bánh nếp không"? Tiếng rao như bản hòa ca trong màn đêm, tiếng mời gọi lúc du dương lúc trầm lúc bỗng về đêm trên những con đường, những ngóc ngách quê Tôi, của những người chị, người mẹ. Giờ còn đâu nữa tiếng mời gọi êm êm "ai bánh khúc, bánh giò, bánh chưng, bánh nếp không?"... mà nhường chỗ cho những thanh âm hỗn loạn ngày và đêm, từ trong loa trong đài.

Nhớ những buổi trưa chiều Tôi háo hức theo đám bạn hẹn nhau ra đầu làng có dòng sông trong mát, có lũy tre nghiêng mình che bóng mát, chúng bạn hò reo phấn khích lao vào chơi quên cả thời gian. Nhớ một vùng quê yên bình ngày ấy. Nhớ những người đã gắn bó với tuổi thơ ta.

Còn đó những đêm hè là những kỷ niệm mà Tôi không thể nào quên. Ngày ấy, cứ đêm về bố tôi lại đem chiếc chõng tre ra sân để mấy ông cháu hóng mát và không khí dịu mát của đồng quê. Chiếc chõng tre không biết có từ lúc nào? Tôi chỉ biết nó đã gắn bó với tuổi thơ của mấy anh em Tôi. Chiếc chõng tre là nơi ru mấy anh em tôi vào giấc ngủ khi đêm về qua những câu chuyện của ông của bà. Là nơi mấy chị em chúng tôi đã vịn tay vào để tập những bước đi chập chững đầu tiên của cuộc đời. Có những đêm rằm, trăng tròn vành vạnh, mấy ông cháu mang chõng tre ra sân nằm trông trăng. Ánh trăng nhuộm vàng lên vạn vật, từ khu vườn đến tàu dừa, mái ngói... Tôi say sưa ngắm ông trăng tròn huyền diệu. Bao mùa trăng lên rồi trăng lặn, theo thời gian tôi đã lớn rồi, chiếc chõng tre vẫn còn đó nhưng ông tôi thì không còn nữa... Cuộc sống nơi đô thị tấp nập cứ tưởng sẽ khiến cho hình ảnh chiếc chõng tre nhạt nhòa dần trong tâm trí của tôi. Nhưng bất chợt một ánh trăng trong cái thành phố tấp nập đã làm khơi dậy trong tôi biết bao kỷ niệm tuổi thơ về chiếc chõng tre ngày nào.





Kỷ niệm trẻ thơ ấy luôn lưu giữ trong ký ức của Tôi. Giờ Tôi và các bạn đã trưởng thành . Mỗi người đi theo hướng đi riêng của mình. Lâu lâu Tôi họp mặt lại với chúng bạn . Nhắc lại mấy câu chuyện hồi nhỏ . Nhiều cái trò ngây thơ đến hồn nhiên mà cả bọn thi nhau kể lại tạo nên một bầu không khí vui nhộn sôi nổi nhiều phen cười bể bụng. Có những khi đi học về hoặc khi có dịp về quê chơi , Tôi ngang qua lũy tre làng năm nào. Nhìn thấy các em nhỏ chơi trò bịt mắt bắt dê hay chi chi chanh chanh , tay trắng tay đen.. Nhìn các em chơi mà Tôi muốn nhảy vào tham gia góp vui cùng để ôn lại kỷ niệm thời xa xưa đó.

Nhưng nhìn lại Tôi đã lớn rồi mà còn chơi thì chắc các bạn che mặt phì cười thì ngại lắm. Thôi gác lại , Đành phải ngồi cổ vũ cho mấy bé nhỏ vậy . Ánh hoàng hôn buổi chiều buông xuống làm hiện lên một khung cảnh đẹp mà nên thơ như tranh vẽ . Thì cũng đúng lúc Tôi phải về rồi . Tạm biệt các em nhỏ , kỷ niệm thời thơ ấu ngày nào của tôi. Tạm biệt trò chơi dân gian lưu luyến ấy...

Trong cái nhịp sống hối hả, vội vàng như ngày nay, các làng quê đang khoác lên cho mình một chiếc áo mới, các trò chơi tuổi thơ, những kỷ niệm đẹp bên khóm tre, mái đình, dòng sông…đang dần mất đi những hình ảnh vốn có. Với các thế hệ sau này, có lẽ nó sẽ nằm trong trí tưởng tượng, qua những lời kể.

Đêm nay tôi bước vội khỏi nhà
Đến nhà ga, xếp hàng, mua vé
Lần đầu tiên trong nghìn năm
Có lẽ
“Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ
Vé hạng trung”
Người bán vé hững hờ
Khe khẽ đáp
“Hôm nay hết vé”
(Thơ Robert Rojdesvensky)






Bình Ba Quê Hương Tôi


Quê hương tôi là một miền đất xanh thẳm .... một xứ đảo đậm nét

Quê hương tôi là những con sóng êm đềm, mặt nước xanh biếc

Quê hương tôi là những buổi sớm mai tinh khô

Quê hương tôi là cảnh những ngư dân sớm hôm thả lưới bắt cá

Quê hương tôi ... tảo tần nuôi tôi lớn khôn

Hai tiếng Quê hương nghe sao tha thiết, với những đời người quê hương là những gì thiêng liêng nhất.

Trong tôi cũng vậy,tiếng quê hương mỗi lần vang lên lại đem đến bên tôi biết bao cảm xúc khó tả…

Quê tôi cũng chẳng có đường tàu , không sân bay lại không có những chiếc xe hối hả chen chúc nhau mà đi … chỉ có những con sóng chằng chịt uốn mình, cái vẻ đẹp mặn mà của mấy đứa con gái xứ dậy thì…Cũng vì thế mà người quê tôi hay đi đò , một người bạn đồng hành bấp bênh trên biển mỗi ngày. Ôi sao mà thân thương, gần gũi khi cùng nó bên ngàn phố, ngàn sâu...nhưng giờ đây đã có nhịp cầu nối những bờ vui, bởi quê hương tôi đã có tất cả. Dân làng ít khi sang bên thành thị chỉ khi cần đến mới rời khỏi đảo. Quanh quẩn ở làng làm biển và chật vật nuôi con .Hồi nhỏ con mắt tôi chỉ biết mơ mộng thoát ra khỏi không gian chật hẹp bằng cách leo lên trần nhà những chiều hoàng hôn , ngắm nhìn ra xa bên kia đại dương, một thế giới khác , ồn ào hơn , tấp nập hơn …giờ thì lại thấy mình lạc lõng nơi xứ người. Muốn tìm gì đó một chút bình yên của biển, mặn đắng của gió và những buổi chiều mát mẻ ngồi trên cát hay ngâm mình dưới nước. Biển mênh mông, đôi lúc hiền hòa nghe như lời ru của mẹ, lúc thì gầm gừ của tiếng sóng như muốn nuốt chửng vùng trời bình yên đó., Nó cứ cuồn cuộn màu xanh của nước, cuốn chảy đi bao vết thời gian mà vẫn giữ trong tôi kí ức nhỏ bé ngày nào.Dữ dội là thế, biển đã từng làm cho bao nhiêu gia đình mất ăn mất ngủ lo nghĩ nơi cất giữ đồng tiền vốn có của mình dưới lòng biển. Cũng đã làm cho dân làng hoảng sợ tìm nơi trú ẩn tránh những cơn gió mạnh, bão về, lũ đi.

Bình Ba cổ kính với con đường thân thuộc, làng tôi có những con đường đất đẹp lắm, mặc dù mãnh đất khô cằn… nhưng nuôi dưỡng con người và cây cỏ nơi đây,đất cho tôi tuổi thơ đẹp với những trò nghịch ngợm phá làng phá sớm.Ô quan, bắn bi, nhảy dây,nhảy ngựa,u mọi...nghe thì lạ tai nhưng chơi rồi mới biết. Có cả những lúc hái trộm hoa quả nhà người ta để thỏa mản tinh nghịch của mình, rồi những trò chơi đấu chiến, xung trần, đá cược bằng những hột me, giấy vở. Giờ nghe tên những trò này thấy ngộ và buồn cười quá , nhưng hồi bé nó là trò phổ biến và dễ chơi nhất của bọn trẻ con tụi tôi. Cũng được gọi là mùa chơi, cứ đến mùa nào thì hú hí nhau để chơi… Nhưng tôi không quên được cái tuôỉ thơ đầy thơ mộng ngày nào đã tiếp thêm ý chí và nghị lực cho tôi khi phải xa quê…Không hẳn là lãng quên đi theo năm tháng, cũng không hẳn là còn hiện hữu mà cứ mỗi khi chúng tôi họp mặt đồng hương lại nao nao, xúm xít lấy tuổi thơ ra rồi cười nói vô tư sau bao ngày mệt mỏi với công việc, bôn ba với cuộc sống. Mỗi người chúng ta ai cũng có những tháng ngày tuổi thơ vô tư,hồn nhiên,trong sáng ấy. Khi lớn lên vì dòng đời ngược xuôi xô đẩy, cuốn chúng ta theo trong cái tất bật, trong những nỗi lo thường nhật về "cơm,áo,gạo, tiền".... mà quên đi những tháng ngày hoa mộng ấy.





Đến một lúc nào đó chợt ký ức tuổi thơ từ một cõi xa xăm trong tiềm thức ùa về khiến cho lòng ta như lắng lại, hồi tưởng lại những tháng ngày đã qua mà không khỏi thầm tiếc nuối, nhớ nhung...

Quê hương mãi mãi ở trong ta

Dẫu có tha phương biệt mái nhà

Đất Tổ là gì ai cũng hiểu ...

Như là ....chỉ một Mẹ và Cha ......!

Quê tôi nổi tiếng ‘Tôm hùm’,được trời ban phú cho dòng nước trong xanh, êm đềm của sóng, ngọt ngào bởi đất đã đi vào huyền thoại lòng người nơi xứ biển. Bình minh vừa rạng sáng, là lúc đông vui nhộn nhịp nhất, người người chen lấn nhau để được mồi cho tôm ăn, cả đàn ông lẫn đàn bà, trẻ nhỏ lẫn thanh niên ai nấy mặc sức mà “đấu chiến”. Phiên chợ cá diễn ra trong tích tắc, lúc bấy giờ cuộc chiến tranh dành mồi dừng lại. Ai nấy cũng có phần, họ cười cười nói nói rôm rã…mặc dù chỉ mới hỗn độn đây thôi.Là thế đó, nó cứ diễn ra hằng ngày vào mỗi buổi sáng tinh mơ, nếu ai đã từng đến và thấy hình ảnh thân thuộc này chắc hẳn cũng ngac nhiên đôi chút về cuộc sống nơi đây. Ồn ào, xô đổ vậy đó nhưng tình cảm của mỗi người dân nơi đây yêu mến, hòa thuận bởi họ hiểu rằng mình là một mái nhà. Đi trên mỗi con đường được nối theo nhiều ngã rẽ ngoằn ngoèo, chằn chịt nhà cửa là những quán ăn san sát nhau. Song không phải nhà hàng, hay món ăn vỉa hè mà chỉ tạm bợ một góc nào đó trước hiên nhà cũng được gọi là “quán”. Bánh xèo, bánh căn, bánh canh cá tất cả quen thuộc nhưng lại mang mùi vị màu sắc khác với các vùng miền. Nó không cầu kì, chỉ đơn thuần giản dị, đơn sơ giống như người dân nơi đây. Họ không phải suy nghĩ nhiều về cuộc sống ngột ngạt chỉ đơn giản là đủ ăn đủ mặc sống vui từng ngày bên gia đình. 

Nhớ lại hồi đó, cứ năm ba trăm đồng lại được thưởng thức nhiều món ăn hấp dẫn , đến tận bây giờ tôi vẫn không quên đi mùi vị từng món ăn. Thế thôi! Cũng đủ nuôi sống lũ trẻ chúng tôi hằng ngày.Tôi còn nhớ, đứa thì đầu trần ,chân đất, quần áo sệch soạt, tụm năm tum bảy rong chơi ngoài đường mặc cho trời nắng gắt, cháy thui cả da vẫn kéo nhau đi chơi, trèo cây, leo núi hái những quả ngon. Rồi đến xế chiều cả đám ùa nhau ra cầu, leo lên mui ghe là nơi cao nhất của thuyền. Lúc này thì mặc sức xem ai “nhảy cầu” điêu luyện và xoáy nhiều vòng nhất .Còn gì bằng cái cảm giác “tung chưởng” xuống biển, rồi lặn sâu dưới tận lòng biển…Vậy mà, chúng tôi cũng lớn khôn đó thôi, đứa nào đứa nấy đều rắn chắc, khỏe mạnh hơn hẳn trẻ con nơi thành thị. Bởi chùng tôi là những đứa con của biển được mang trong mình hơi thở của nước, được bao bọc lớp phù sa của cát. 

Tôi yêu quê hương đơn giản chừng ấy vì nơi ấy tôi được sống trong vòng tay của người Mẹ thân yêu, người Cha đáng kính, có làng sớm và có cả tuổi thơ tinh nghịch, một thời học sinh quậy phá. Yêu biển, yêu con người nơi ấy, hay yêu quê bởi cái nắng gay gắt của chiều tháng 6, bởi dòng nước tắm mát cuộc đời tôi. Bình Ba! Nó chỉ là câu từ được gắn ghép có vần điệu mà thôi. Nhưng dù vần điệu ấy có đôi lúc lạc nhịp thì vẫn còn con sóng vỗ về khi lòng người còn bịn rịn giứa thành phố đông đúc và ngột ngạt này. Cũng giống như Đỗ Trung Quân đã hỏi:

Quê hương là gì hở Mẹ
Mà cô giáo dạy phải yêu
Quê hương là gì hả Mẹ
Ai đi xa cũng nhớ nhiều…

Đối với tôi làm sao không khỏi chạnh lòng khi nhớ về miền ký ức tuổi thơ?. Làm sao ta có thể quên cái nôi đã cho ta một cuộc đời. Cảm động, xao xuyến, và da diết nhớ thương là tất cả những cảm xúc của tôi mỗi khi nghe ca khúc này. Giai điệu nhẹ nhàng cứ chảy tràn vào tận mọi ngóc ngách tâm hồn tôi - một đứa con đi học xa nhà. Để rồi theo mỗi bước đường đời, ngọn lửa ấy bùng cháy, thôi thúc tôi sống cho quê hương và sống với quê hương khi mà giữa cuộc sống xô bồ hiện tại, thời buổi mà con người ta dám mua bán danh vọng, danh dự để chạy theo đồng tiền. Nhưng một điều chắc chắn rằng biển quê tôi vẫn luôn luôn chảy, nó có thể cuốn đi những ưu phiền và bồi đắp phù sa của niềm vui sống, là điểm trở về bình yên của ta trong cuộc đời nhiều bươn trải.
Ngày nào đó chợt nghe trong tim lao xao tiếng hát của Biển – Bình Ba ơi!


Lá thư trong tuần: Chàng trai của định mệnhTôi đang ngồi đây, nơi quán café lần đầu tiên tôi và anh gặp nhau, nghe lại bài hát If you and me của Juris. Bài hát mà tôi đã từng gửi cho anh nghe và nói với anh rằng đó là một ca khúc chạm đến trái tim. Còn anh lại nói với tôi anh hiểu những tâm sự tôi gửi gắm trong bài hát, lời bài hát là lời trái tim tôi muốn nói:

“Nếu như em có thể nói ra cho anh biết 
Tất cả mọi bí mật cất giữ trong trái tim
Và tâm hồn sâu thẳm này
Anh sẽ ôm chặt lấy em 
Hay để em ra đi ?
Những ngày tháng tươi đẹp đó 
Liệu có phai nhạt đi như những lời thầm thì thoảng trong gió?”

Tôi đang chạy trốn những cảm xúc thật trong lòng tôi. Khi tôi nhận ra tôi đã thực sự yêu anh thì tôi cũng hiểu rằng tôi chẳng có cơ hội nào trong câu chuyện tình này. Những cảm xúc đó mãi chỉ là niềm yêu đơn phương mà tôi dành cho anh, người con trai đã tình cờ xuất hiện trong cuộc sống của tôi như một định mệnh.

Ngày….tháng…năm

Hôm nay tôi đã có một bữa trưa vô cùng vui vẻ, tôi tự làm vài món và mời bạn bè đến nhà. Từ ngày chuyển về khu phố này bạn bè vẫn chưa có cơ hội đến thăm nhà tôi. Cũng khá lâu rồi chúng tôi mới tụ tập đông đủ như vậy, cười nói, trêu đùa vui vẻ. Bạn bè có đôi, hạnh phúc và yêu đời, tôi cũng hạnh phúc với những bận rộn của riêng mình, cảm giác tuyệt vời sau mỗi chuyến công tác xa nhà, hạnh phúc khi được làm những gì mình thích và tự tin độc lập trên đôi chân của mình. Mọi thứ thật hoàn hảo cho một ngày cuối tuần đầy nắng.

7h30 tối Minh gọi tôi. Minh là chị họ cũng là người bạn thân thiết nhất, là một phần gia đình của tôi. Minh rủ tôi đi café cùng vài người bạn của Minh, những người tôi cũng biết và thân thiết từ lâu. Tôi đến quán khá muộn sau cả nhóm. Khi đến quán tôi thấy anh ngồi cùng mọi người, cũng lăn tăn tự hỏi ai đây nhỉ, không biết là đối tượng của cô nàng nào trong nhóm này đây. Nhưng câu hỏi đó tôi giữ lại cho riêng mình, không nhiệt tình cũng chẳng để tâm. Tôi cứ tiếp tục những câu chuyện không đầu không cuối với những người bạn thân quen. Tôi sẽ chẳng chú ý nếu như anh không hỏi tôi làm gì và tặng tôi một hòn đá to đùng thẳng vào công việc vốn là niềm tin sống của tôi. Rồi sau đó trên đường về, tình cờ anh lại đi cùng đường với tôi, nhà chỉ cách nhà tôi một đoạn. Những câu hỏi những câu trả lời vu vơ, không thật tâm kèm theo một chút xã giao kéo dài trên suốt đường về nhà. Ấn tượng duy nhất về anh trong tôi lúc đó đơn giản chỉ là một hòn đá to anh tặng tôi trong lần đầu gặp mặt. Tôi ấm ức với hòn đá đó thì đúng hơn.

Ngày…tháng…năm

Tôi chủ động add FB của anh chỉ để gửi lại anh hòn đá mà anh đã tặng tôi hôm trước. Sự nghịch ngợm trong tôi đã thôi thúc tôi phải làm gì đó để tặng lại kẻ đáng ghét kia một hòn đá to hơn hòn đá hôm trước tôi đã nhận. Sau này nghĩ lại chuyện này tôi vẫn thường tủm tỉm cười cho sự ngu ngốc của mình. Bởi vì sau khi add FB và bắt đầu nói chuyện, thay vì ném đá chúng tôi lại trêu đùa, nói chuyện tự nhiên như hai người bạn đã quen từ lâu. Đó chính là sự khởi đầu cho những niềm vui và nỗi buồn sau này.








Ngày…tháng…năm

3h sáng chúng tôi vẫn đang nói chuyện say sưa trên mạng. Chúng tôi tìm ra những sở thích giống nhau đến kì lạ. Tôi chợt nhận ra anh không lạnh lùng như vẻ bên ngoài của mình, còn anh nhìn nhận về tôi như một người hướng nội, suy nghĩ già dặn không như đơn giản vô tư như ấn tượng ban đầu.

Bất ngờ tôi phát hiện ra anh chơi thân với anh họ của cô bạn thân của tôi. Bất ngờ anh phát hiện ra anh rể anh là thầy giáo cũ của tôi. Và đột ngột ghép nối các mảnh ghép chúng tôi khám phá ra em trai tôi chơi thân với em họ anh và cũng chính em trai tôi đã đến giúp anh chuẩn bị cho đám cưới của chị gái và anh rể anh. Cách đây 3 năm chúng tôi đã làm cùng một tòa nhà, chỉ cách nhau 2 tầng, hàng ngày đi chung một thang máy nhưng chưa bao giờ nhớ mặt nhau. Cứ thế cứ thế mỗi ngày chúng tôi tìm ra những sự kiện, những mối quan hệ, những sở thích trùng lặp tồn tại trong cuộc sống của chúng tôi. Ngạc nhiên có, vui mừng có, sợ hãi cũng có, chúng tôi cứ đối diện với rất nhiều trạng thái phức tạp như vậy kể từ khi chúng tôi nói chuyện, tâm sự, chia sẻ nhiều hơn về cuộc sống riêng của mình. 

Dần dần tôi nhận ra tôi có thể cảm giác về những gì anh đang suy nghĩ, cảm giác về những gì anh định nói và định làm. Anh có thể hiểu tôi hơn cả những người bạn đã chơi với tôi 15 năm qua. Chúng tôi cứ trôi theo những cảm xúc của người kia và những câu hỏi liệu đây có phải là định mệnh, tại sao lại có những trùng hợp tình cờ đến thế. Trong mỗi người tồn tại cảm giác người kia dường như đã quen từ rất lâu dù mới chỉ gặp nhau trong thời gian ngắn.

Ngày…tháng…năm

Chúng tôi có cuộc hẹn chính thức đầu tiên, nói chuyện, trêu đùa, cười vui rồi lại thủ thỉ tâm sự. Nhìn vào mắt anh tôi ngạc nhiên khi thấy mình trong đó. Nhắm mắt lại, trong tâm trí tôi tràn ngập hình ảnh của anh. Ngồi bên anh, tôi tự nhiên nói, tự nhiên cười, là chính tôi với những gì ngốc nghếch nhất cũng như thông thái nhất. Chúng tôi không phải lo lắng những gì mình nói người kia sẽ không hiểu hay người kia sẽ đánh giá mình như thế nào sau những gì mình thể hiện. Đã lâu rồi tôi mới có cảm giác được sống thật, được hạnh phúc, vui vẻ và an toàn như thế. Cảm giác ấm áp khi ngồi sau xe anh, mặc cho gió lạnh và trời lất phất mưa chúng tôi cứ đi vòng quanh những khu phố, những vòng hồ cứ dài thật dài. Đêm lạnh nhưng tôi lại thấy tim mình thật ấm và êm.

Ngày…tháng…năm

“Em giống như một món quà từ trên trời rơi xuống với anh vậy, anh thật sự rất trân trọng em đấy. Anh không muốn tạo thêm một vết sẹo nào cho em chỉ vì những khó khăn của riêng anh. Bản thân anh còn nhiều vấn đề khiến anh phải lo lắng trước khi anh có thể nghĩ đến điều gì đó xa hơn…”

Anh đã nói với tôi như vậy sau rất nhiều ngày trăn trở suy tư. Bỗng nhiên tôi thấy tôi thật nhỏ bé và tôi chen vào cuộc sống của anh giống như một viên đá rơi vào mặt hồ phẳng lặng. Tôi đã phá vỡ sự cân bằng trong cuộc sống bấy lâu nay của anh. Và tôi đã khóc…

Ngày…tháng…năm

Anh vẫn ở bên tôi như một người bạn lớn, vẫn lắng nghe những chia sẻ, tâm sự của tôi và cho tôi lời khuyên cho những vấn đề tôi gặp phải trong cuộc sống. Nhưng anh không còn chia sẻ với tôi về cuộc sống và những lo toan của mình. Anh cố gắng tạo những khoảng cách an toàn để giữ tôi bên cạnh anh như một người bạn, một người em gái bé nhỏ. Tôi vẫn cười, vẫn trêu đùa anh và coi như chúng tôi là hai người bạn thân thiết. Nhưng sâu thẳm trong tim mình tôi biết tôi đã dành cho anh tình cảm đặc biệt hơn thế. Tôi yêu anh mất rồi nhưng tôi sẽ mãi mãi phải giữ lại tình yêu đó trong lòng mình.

“Bởi em lo sợ rằng anh sẽ rời bỏ em 
Khi em nói ra những cảm xúc thật sự trong trái tim mình.
Nếu như em có thể nói ra cho anh biết 
Tất cả mọi bí mật cất giữ trong trái tim
Và tâm hồn sâu thẳm này
Anh sẽ ôm chặt lấy em 
Hay để em ra đi ?
Những ngày tháng tươi đẹp đó 
Liệu có phai nhạt đi như những lời thầm thì thoảng trong gió ?”

Tôi cố gắng giấu kín cảm xúc của riêng mình, cố gắng cười vang dù trong lòng hoang mang dậy sóng. Anh vẫn tiếp tục quan tâm đến tôi từ những điều nhỏ nhặt nhất. Anh hiểu tình cảm của tôi, tôi biết điều đó. Làm sao anh có thể không hiểu chứ vì anh hiểu tôi còn hơn chính tôi hiểu về bản thân mình mà. Làm sao tôi lại không hiểu cách anh đang lảng tránh, giữ khoảng cách và khép chặt cánh cửa trái tim để tôi không hi vọng nhiều hơn vào mối quan hệ này, để tôi tĩnh tâm đối diện với anh như với một người bạn. Hiểu nhiều, đau lòng nhiều và sau đó tôi chợt nghĩ tôi có nên biến mất khỏi cuộc sống của anh. Tôi có nên trả lại anh mặt hồ phẳng lặng của anh trước kia, để anh lo lắng cho những gánh nặng trách nhiệm của riêng mình, để con bé là tôi lại cất bước theo một con đường khác, đến những vùng trời khác.

Ngày…tháng…năm

Tôi tạm đóng cửa FB, nơi ấy có những kí ức cũ, những mối liên lạc, những sợi dây kết nối mà tôi không thể từ bỏ. Nhưng lúc này đây, tôi phải tạm khép cửa lại, để lòng tôi tĩnh, để tôi đối diện với những cảm xúc của riêng mình và để những gì về anh dần trôi vào quá khứ. Mỗi sáng thức dậy, mỗi khi đi ngủ và cả trong giấc mơ hình ảnh anh vẫn hiện lên thật rõ ràng. Định mệnh mang anh đến cho tôi nhưng trên con đường tương lai của mình chúng tôi mãi mãi chỉ là hai người bạn. Hôm nay tôi ngồi ở quán café này chỉ một lần cho mình nhớ lại tất cả những kỉ niệm chưa phai, được sống thật với cảm xúc của riêng mình và được nghĩ đến anh một cách tự do bằng cả trái tim.
Ngày mai tôi sẽ vào Sài Gòn công tác, Sài Gòn của những cơn mưa rào bất chợt mà có lần chúng tôi đã hẹn một ngày nào đó sẽ cùng ghé qua. Anh thích mưa và tôi cũng yêu mưa. Từ ngày anh đến, Hà Nội mưa nhiều hơn, thế giới cũng rộng lớn hơn.

Anh mãi mãi là miền kí ức đẹp mà tôi tạm thời phải cất vào chiếc hộp kín mang tên Quá khứ. Anh đã giúp tôi yêu bản thân mình nhiều hơn, suy nghĩ chín chắn và tin vào những giá trị của riêng tôi.

Cảm ơn anh đã đến…định mệnh của em!

“Ẩn sâu bên trong đôi mắt này không ?
Em, cô gái ngốc nghếch này 
Quá sợ hãi để nói ra câu “em yêu anh” anh à…”


Gửi từ Green Lemon


Truyện ngắn: Muguet tháng năm


Tôi trở lại Paris vào một chiều Tháng Năm bỏng rát nỗi nhớ. Đón tôi, chỉ có Tháp Eiffel cao vời vợi, vườn hoa Luxembourg và những đài phun nước rì rầm chảy. Tôi đi bộ trên phố, chiếc vali kéo lê ở tay, dáng điệu mệt mỏi. Lần trở lại này của tôi, nhanh thôi, rồi tôi sẽ về Sài Gòn, và biến mất hoàn toàn khỏi cuộc đời em, như cái cách em đã chọn lựa. Chọn lựa một cuộc sống không có tôi, và không có loài hoa muguet.

Check – in ở một khách sạn nhỏ trên khu phố sầm uất, tôi đón lấy chiếc chìa khóa phòng từ tay cô nhân viên lễ tân và từ chối lời đề nghị xách đồ lên phòng giúp của người phục vụ. Không phải tôi kẻ cả gì đâu, chỉ là túi đồ quá nhỏ, và tôi chẳng muốn phiền hà gì. Thói quen tự làm lấy mọi thứ đã ăn sâu vào nếp nghĩ của tôi, bắt đầu từ khi quen em, và yêu em.

Paris giữa tiết trời Tháng Năm. Đi trên phố nghe lòng mình xào xạc nắng, bâng quơ gió, và da diết nỗi nhớ không tên. Tôi thèm được nhấc điện thoại và bấm số gọi cho em. Hoặc leo lên chiếc tàu điện ngầm và đến ga cuối cùng quen thuộc, rồi đi bộ qua một khu vườn nhỏ, là đến học xá của em. Trước khi rời Sài Gòn sang đây, tôi tự nhủ với lòng sẽ chỉ sang lấy bằng thạc sĩ và kết thúc đợt học của mình, rồi nhanh chóng trở về Việt Nam, đi làm, hẹn hò với một vài cô nàng chân dài nào đấy. Và quên em. Thế nhưng, khi vừa đặt chân đến thành phố của tình yêu này thôi, tôi đã biết mình nhầm, một sự nhầm lẫn to lớn. Tôi sẽ chẳng thể quên em, chẳng thể hết yêu em, và chẳng thể ngăn mình kiếm tìm em giữa hàng triệu người trong cái thành phố sầm uất và tráng lệ này.

Tôi quen em rất tình cờ và có phần do duyên số. Quán cafe quen nơi tôi thường đến cũng là nơi em làm part-time vào mỗi giờ nghỉ. Lần đầu nhìn thấy em, thấy một dáng người và cử chỉ rất “Châu Á”, tôi đã không khỏi ngạc nhiên, vồn vã làm quen bằng mấy câu tiếng pháp nhạt toẹt của mình - thứ ngôn ngữ từ khi sang đây đã trở thành thứ tiếng duy nhất được nói ra, được hiểu và được giao tiếp. 

Em nhìn tôi. Ba giây. Rồi khẽ cười. Chào tôi bằng một câu hỏi thăm kiểu Việt Nam, bằng giọng Hà Nội thật nhẹ:

-Ấy có khỏe không? Mình cũng là người Việt Nam đấy. 

Bất cứ kẻ xa quê hương nào cũng hiểu được rằng, điều quý giá nhất khi ở giữa nơi đất khách quê người xa xôi, đó là được nghe, được nói thứ tiếng mẹ đẻ quen thuộc của mình. Tôi, những tưởng đã vỡ òa cái sự sung sướng trong lồng ngực mình, mà nhào tới ôm lấy em, lắc lắc đôi vai gầy nhẳng của em, mà hỏi han, mà nói cho đủ đầy sự nhung nhớ của thứ ngôn ngữ “phong ba bão táp không bằng ngữ pháp Việt Nam”, thứ ngôn ngữ tôi chỉ được nói trong những cuộc điện thoại đường dài gọi về cho gia đình vào mỗi tối thứ bảy cuối tuần.









Lam Giang. Tên của em nghe có chút gì đó ủy mị mà vời vợi, mà đầy màu sắc. Tôi vẫn hay trêu em, tên của em là Sông Xanh. Những lúc ấy, em chỉ cười, hồn nhiên mà rằng, dòng sông của em, là dòng sông Việt Nam, xanh màu Việt Nam, chứ không phải màu xanh của sông Nil.

Tôi vẫn đến quán cafe đều đặn, thậm chí còn nhiều hơn trước. Để nhâm nhi cốc cafe nóng hổi nhận từ tay em. Để hỏi han dăm bảy câu này nọ về Việt Nam, về Hà Nội. Và để được nhìn em rổn rang nói cười, ê a hát ca bồng bềnh bằng thứ ngôn ngữ thuần khiết nhất và trong sáng nhất.

Tôi hay kể cho Lam Giang nghe về Sài Gòn chỉ có hai mùa mưa nắng, về cảm giác thèm đến quay quắt mùa đông khi nhìn trong tivi các bạn Hà Nội xúng xính nào khăn nào áo. Những lúc ấy, Lam Giang chỉ cười, rồi nheo mắt lắng nghe. Có đôi khi, nắng Tháng Năm xiêng ngang hắt lên óng ánh trên khuân mặt cô bạn gái, tôi thấy yêu đến lạ, và rất lâu sau đó chẳng thể quên.

Mãi sau này tôi mới biết, mẹ Lam Giang là nhà báo, bố là dân quay phim truyền hình, nên từ nhỏ, em đã được theo bố mẹ đi khắp nơi. Việc em sang Pháp du học ngay từ khi bước vào lớp mười cũng là một điều hiển nhiên cho thỏa khao khát được đi xa, được vẫy vùng, khám phá. Tôi hỏi em có nhớ nhà hay không? Em cười. Nhớ Việt Nam, nhớ Hà Nội thì có, chứ nhà thì không. Khi ấy, tôi thấy mắt em thật buồn, và hoe hoe đỏ. Có điều gì đó xa xăm quá, mà tôi chẳng thể chạm tay vào.

Rồi tôi và Lam Giang yêu nhau. Như những kẻ cô đơn giữa chốn xa lạ tìm thấy nhau. Cứ đều đặn mỗi buổi chiều, sau khi kết thúc ca học trên lớp, tôi lại chạy nhanh ra trạm xe bus, và bắt chuyến bus dài đến khu học xá của em. Trong cùng Thành phố, khoảng cách chẳng bao xa, nhưng Paris sầm uất, và giao thông Paris không bao giờ lộn xộn như Hà Nội, nên thời gian đi bus để đến gặp em cũng khá mất thời giờ. 

Chúng tôi thường nấu cho nhau một bữa tối. Rồi đi dạo ở khoảng sân dưới chân khu học xá của em. Nói cười vu vơ. Trao đổi về cuộc sống, về việc học của em và những khó khăn của tôi trong thời gian nghiên cứu bảo vệ luận án. Chúng tôi nói bằng Tiếng Việt, và thổ lộ tình cảm với nhau bằng Tiếng Việt. Những khi ấy, tôi thấy trái tim mình mỉm cười. Và thấy em cũng mỉm cười. Nụ cười lấp lánh màu xanh của những dòng sông Việt Nam hiền hòa, thơ mộng.

Khi ấy, Paris đang là Tháng Năm. Và người ta thường tặng nhau loài hoa mang tên Muguet, vì người Pháp cho rằng đó là hoa của sự thương yêu. 

Mỗi buổi chiều đến phòng Lam Giang, tôi luôn mang tặng em một bó hoa muguet màu trắng tinh khôi. Với tôi, em đã là loài hoa như hàng ngàn chiếc chuông nhỏ này rồi, leng keng, và thuần khiết vô ngần trong trái tim tôi.




Những ngày cuối cùng tôi ở Paris trước khi về nước, chúng tôi gặp nhau nhiều hơn, dành thời gian ở bên nhau nhiều hơn. Khi đó, tôi chợt nhận ra sự thay đổi đột ngột ở em. Em ít nói hơn, trầm tĩnh hơn, thường im lặng trước những câu chuyện tôi kể, hoặc ậm ừ cho qua. Có đôi khi để em gối đầu lên ngực mình, hờ hững hát một bản Trịnh ca, tôi thấy em khóc, những giọt nước mắt nóng hôi hổi rơi ướt vòm ngực trần của tôi. Em, vẫn luôn như thế. Xa xăm quá và vời vợi quá, mà tôi dù cố gắng cách nào cũng chẳng thể chạm vào.

Đêm cuối cùng trước khi tôi rời khỏi nơi đây, em mua hoa muguet về cắm ngợp trong phòng. Những bông hoa nhỏ bé như những chiếc chuông nhỏ, trắng muốt, đung đưa trong gió sớm. Bất giác, tôi có cảm giác nhớ da diết Việt Nam, nhớ những chiếc chuông chùa văng vẳng đánh trên núi Yên Tử của mỗi dịp đầu năm đi lễ cùng bà nội.

Bữa cơm chia tay. Không ai nói gì. Sâm panh đỏ rót đầy ly. Bàn bày la liệt đồ ăn Pháp. Tôi hỏi em sao không nấu đồ ăn Việt Nam như mọi khi. Em cười, bảo “Nấu cho anh ăn đồ Pháp nốt hôm nay, kẻo mai anh về nước rồi, quên mất Paris, quên mất em”. Tôi nhấp một ngụm sâm panh, khẽ vuốt tóc em, thì thầm: 

- Anh sẽ chẳng bao giờ quên em. Anh sẽ đợi em, Sông Xanh ạ.

Em im lặng một hồi lâu. Rồi nhìn sâu vào mắt tôi, nhẹ bẫng:

-Đừng đợi em, anh đừng đợi em, anh nhé.

-Vì sao? - Ngụm sâm panh thứ hai vừa chảy đến cổ, suýt nữa bật ra đắng ngắt.

-Em sẽ không về đâu. Paris là nhà của em rồi.

Tôi thở hắt ra, buông ly rượu trên tay và nắm lấy bàn tay xương gầy của em.

-Về đi mà em. Anh đợi em. Và Hà Nội của em, cũng đợi em. Em không nhớ Hà Nội sao?

-Em nhớ Hà Nội nhiều lắm. Và sẽ nhớ anh suốt cả cuộc đời, nhiều lắm. – Em vẫn ương bướng trước lời nói dịu dàng của tôi. Đôi mắt xa vời, buồn đến thế.

Đứng dậy, rời khỏi bàn, bước đến phía sau và vòng tay ôm chặt lấy em. Cơ thể em lạnh toát, giữa tháng Năm mà sao có cảm giác nước đá đang ngấm qua từng tế bào trong cơ thể, rồi truyền lạnh giá ra ngoài. Xoay người em lại phía mình, nhìn sâu vào đôi mắt hun hút nỗi buồn như mùa thu Hà Nội. Em rướn người, và hôn vào môi tôi. Nụ hôn có vị rượu vang đắng ngắt nơi khóe miệng, nhưng ấm nồng, và ngọt lịm mãi về sau.








-Ba mẹ chia tay nhau rồi. Rời bỏ em rồi. Nhà, chẳng còn là nhà nữa. Chỉ là một khái niệm mơ hồ thôi.

Đêm hôm ấy, tôi ôm em trong tay. Nghe em rủ rì kể về cuộc sống của mình, về lí do tại sao ngay từ lớp 10 em đã sang Pháp sống. Cuộc hôn nhân không hạnh phúc của ba mẹ, những chuyến đi dài của cả ba và mẹ đã đẩy mỗi người ra xa nhau hơn, và đi tìm vùng trời riêng của mỗi người. Em sống một mình trong căn nhà lớn. Thi thoảng gặp mẹ trong mỗi bài báo, bài phóng sự trên truyền hình. Thi thoảng gặp ba trong mỗi bộ phim ông làm đạo diễn, trong những lần trả lời báo đài. Tiền được gửi về đều đặn trong tài khoản, chỉ có thương yêu là chẳng có ai gửi về cho em.

Rồi qua một vài người bạn trong nhóm tình nguyện xanh của thành phố, em tìm được một học bổng sang Pháp du học, và liên hệ được một gia đình nhận em làm con nuôi. Đó là một người phụ nữ trung niên, sống bằng nghề vẽ tranh và trợ cấp xã hội. Em gọi bà là mẹ, và ở với bà được hai năm thì bà mất vì một tai nạn. Em chuyển vào kí túc xá của trường, và sống bằng số tiền đi làm thêm cùng học bổng toàn phần của mình. Em quên gia đình từ đó. Gia đình chỉ còn là cái bóng mờ mờ trong kỉ niệm. Có ngôi nhà với chú mèo lông xù ham ngủ, với những dây điện mắc ngang qua cửa trên phố Hàng Mành. Kỉ niệm và gia đình trong em, gom hết lại trong nỗi nhớ Hà Nội.

Em thích hoa muguet. Yêu đến da diết loài hoa này, vì nó chỉ nở vào tháng năm, tháng em chào đời, và tên gọi của nó, có nghĩa là yêu thương, những điều em đã thèm khát bấy lâu nay.

Tôi lên máy bay về nước. Em không ra sân bay tiễn tôi. Chỉ tặng tôi một bó muguet trắng tinh khôi, và nói với tôi rằng, đừng đợi em, cũng đừng liên lạc với em, vì em sẽ không trở về nữa đâu, mãi mãi.

Trở về nước. Với giấy chứng nhận thạc sĩ của mình (tôi đã bảo vệ xong nhưng đang chờ phía bên Pháp cấp bằng), tôi dễ dàng xin được vào làm trong một cơ quan trực thuộc Chính phủ. Tôi hẹn hò với nhiều cô gái khác nhau. Chân dài có. Hoa khôi, hotgirl có. Nhưng có lẽ, chưa lúc nào tôi thật sự yêu. Có đôi lúc, tôi vẫn tự hỏi mình câu hỏi: Tôi quên em chưa? Tôi không rõ, và không thể nào cho mình được một lời giải đáp thỏa đáng. Chỉ biết rằng trong tim mình từ đó đọng lại một nỗi nhớ xa xôi, vời vợi, với dòng sông xanh ngọt ngào mang nỗi buồn của mùa thu Hà Nội, và những ám ảnh từ hình chiếc chuông nhỏ của loài hoa linh lan – hoa lan chuông.


Tôi trở về khách sạn khi đường phố Paris đã ngập choang ánh đèn. Đẩy cửa ban công và bước ra ngoài, bất chợt tôi bắt gặp hình ảnh một cô gái nhỏ bé đang ôm trong tay bó muguet trắng muốt. Tự nhiên, tôi nhớ em nhiều quá.

Điền nốt những con số cuối cùng vào tấm bưu thiệp, cũng là số điện thoại của khách sạn, tôi trao tấm bưu ảnh với hình một đóa lan chuông cho người phục vụ, mỉm cười và dúi vào tay cho anh ta một ít tiền boa. Tôi biết, chỉ một lát nữa thôi, tấm bưu thiếp sẽ đến được nơi cần đến, và cơ hội mang em về bên tôi, mang em về cho Hà Nội, là năm mươi phần trăm.

Những con chữ nghiêng nghiêng viết bằng thứ mực đen loại đắt tiền, ngắn gọn, nhưng đủ làm cô gái trẻ nhận nó vỡ òa vì hạnh phúc trong những giọt nước mắt của thương yêu: “Anh là hoa muguet của em nhé!”


Tháng 5 anh vẫn đợi

Bỗng một bình minh thức dậy, gạt qua những bận rộn của những ngày ngột ngạt, nhìn thấy vẻ mặt háo hức của cậu học trò đạp xe nhanh đến trường cái ngày tổng kết để đón mùa hè, tình cờ bắt gặp những áo dài ngày nào sẽ không còn gặp lại nhau. 

Tự nhủ lòng mình đã gặp chúng ở đâu trong cuộc đời đi qua để rồi bất chợt nhận ra đang mùa…

Tháng 5 về dọc trên con đường Hoàng Diệu, và ẩn mình nhẹ nhẹ sau những tán lá xà cừ. Thảnh thơi và thật hồn nhiên như gió, điểm vào đó là những cánh hoa loa kèn trắng tinh khôi. Xanh đến tận cùng mà vàng khô cũng đến tận cùng.... những chiếc lá kia dù đã rụng xuống từ lâu vẫn còn vẹn nguyên bay đi theo gió. Với anh, em đã từng như hơi thở, chiếm lĩnh mọi thời gian và tâm trí của anh. Cả cái khoảng không để dành cho những ưu tư, phiền muộn cũng bị em lẳng lặng chiếm mất. Em chia sớt bớt cho anh những câu chuyện về màu xanh của lá; về màu vàng của nắng; về những giận hờn của gió, những dịu dàng của mưa và cả những gay gắt của nắng hạ đầu mùa.





Tháng 5 về anh nhớ những trò chơi trong mùa lá đổ cuối sân trường thuở ấu thơ.

Xếp những chiếc lá vào một cái cọng dài và cong vút. Xếp mải miết, mải miết để đến cuối cùng lại góp gom bỏ vảo đống lá đang đốt dở ở góc sân trường cuối mỗi buổi chiều. Anh chợt muốn nhớ cái mùi lá khi đó nhưng chẳng tài nào nhớ nổi.

Tháng năm cô bé vu vơ
Khắc tên người không quen lên tường lớp học
Tháng năm cậu học trò cuối cấp
Vô tư khoác áo ra đi
Lá xà cừ tháng năm không sao tìm được nữa
Kỉ niệm trong lòng rồi cũng đến vu vơ

Tháng 5 qua đi, xà cừ rụng lá, thời gian nhuốm màu theo từng vạt nắng. Những chiếc lá xà cừ cứ nhẹ nhàng xoay trong gió, gió vô tình cứ cuốn lá đi xa để rồi cây vô tình chợt hỏi lá xa cây hay gió cuốn lá đi. Tháng 5 anh vẫn đợi….


Nhặt hoa phượng, nhặt mùa hè bỏ quên!

Những cơn mưa hè đổ sầm bất chợt cuốn phăng đi bao suy nghĩ, bao mệt nhọc của những thắng ngày bôn ba học tập xứ người. Từng dòng nước chảy mạnh dọn sạch đám lá phượng bé nhỏ trên đường phố, một mùa hè nữa lại về, không sôi động ồn ào, không còn cái nao nức chờ đợi mùa của tự do, của những kế hoạch “ăn chơi” dài bất tận. Khi tuổi học trò qua đi, mùa hè nào trôi qua cũng giống nhau, chia tay với giảng đường ĐH, trở về không gian của bản thân với những vòng quay bất tận, không chút thi vị, đó đơn giản là sự nghỉ ngơi của một chiếc máy, một nhu cầu rất đỗi bình thường của con người, đôi khi giữa cái tấp nập của phố xá hay cái tĩnh lặng “quá đáng” của đồng quê, ta thấy nhớ thời áo trắng da diết và bất lực…

Tháng năm trôi đi, biết bao biến cố của thời cuộc, của bản thân và của cả tương lai nữa, không lúc nào trái tim tôi thôi nhớ về nới ấy, nới dấu ấn thời gian còn nằm lại trên từng dấu chân nhạt nhòa cát bụi, trên từng chiếc bàn, trên từng hàng ghế đá và trong mỗi giấc mơ nhộm đỏ màu hoa phượng. Gần ba năm sau mùa hè cuối cùng, mùa hè chia tay đầy lưu luyến bịn rịn, chưa một lần về thăm trường, chưa một lần có cơ hội hít thở lại bầu không khí trong sáng tinh khôi ấy, kỉ niệm về mái trường ngày xưa đâu đó chỉ còn lại trong những tấm ảnh, trên chiếc áo phủ đầy chữ hay trong mớ kỉ niệm gói vội lúc chia xa.

Đôi lúc thấy lòng trĩu nặng, một cảm giác bâng khuâng tiếc nuối pha lẫn vị cay nơi khoe mắt khi tình cờ bắt gặp bức ảnh nào đó về trường, về lớp hay đơn giản là nghe từng ca từ của những bài hát “bán nước mắt cho học trò”. Mái trường ngày xưa đâu đó là nụ cười, là thành công, là nước mắt thất bại và một khi đã thấm đẫm tình đời, tình người, ta lại chợt khao khát những cảm giác ngày xưa, những cảm giác tưởng như đã ngủ vùi trong quên lãng bỗng một ngày kia chợt tỉnh và cháy bỏng đến kì lạ.

Thèm một lần lại được mặt bộ quần áo trắng giản dị, dắt chiếc xe đạp ra khỏi nhà và long nhong tới lớp lòng thanh thản, hồn nhiên vô tư lự.

Thèm cái quát mắng của thầy của cô, thèm cái bối rối cuối đầu xin lỗi vì không học bài,quên làm bài...Trường đời khó lắm thầy ơi! khi con sai chẳng ai la mắng, nhưng đổi lại là những cái giá, những cái giá còn đau đớn và tủi hổ hơn nhìu những lời trách móc của thầy ngày xưa… 

Tiếng ve inh ỏi phá tan màn sương bao phủ thành phố,những tia nắng sớm gay gắt đắc trưng của ngày hè xuyên qua khung cửa sổ chiếu vào phòng trọ của chàng trai nọ, cậu chợt tỉnh và nhận ra rằng mình sẽ muộn học trong vài ba phút nữa, lao đến trường nhanh nhất có thể, cậu nhận ra những điều thật lạ lẫm, cổng trường vẫn đóng, không một tiếng cười đùa của học sinh hay tiếng giảng bài, những cánh phượng vì trận mưa giông đêm qua rơi lã chã trong nắng. Tiếng tin nhắn điện thoại vang lên,chàng trai lại chợt tỉnh, lần này là tỉnh thật, là trở về thật với thực tại, đó lại là một giấc mơ, giấc mơ tà áo trắng vơi cậu, với tôi, bạn và cả ai kia nữa. Không tin nhắn điện thoại, email hay mạng xã hội, học trò ngày xưa yêu nhau bằng cái nhìn si dại pha lén lút của những trái tim non nớt chập chững những rung động đầu đời, là thu hết cản đảm viết lá thư “dạm hỏi,trình bày tình cảm”, là cảm giác lo lắng khi gữi thư đi, đợi chờ, thất vọng, buồn bã rồi chợt vỡ òa hạnh phúc khi được nàng “mở cửa”. 





Nếu một ngày bạn cảm thấy thực sự lúng túng trước những lựa chọn, nếu một ngày bạn vấp ngã mà không biết sẽ đứng dậy từ đâu, những cánh phượng, một phút trải lòng bên những người bạn học cũ hay say sưa kể về những kỉ niệm ngày đi học,bạn sẽ thấy khá hơn, sẽ thấy lòng mình tươi mát và sự mạnh mẽ se lại đến trong từng suy nghĩ, bởi con người đa số ghét vin vào quá khứ nhưng thông thường quá khứ dù buồnn hay vui sẽ là động lực thực sự để ta càng quyết tâm chiến đấu.

Đã hơn một lần,tôi vô tâm tự hỏi,không biết giờ thầy thế nào, người đáng kính,đáng yêu và gần gũi hơn bất kì một ai khác mà tôi từng có cơ hội đối diện. Ở cuối của con đương học vấn, thầy đứng đó lặng lẽ nhìn những đứa con tinh thần ra đi, ra đi trên con đường ước mơ với hành trang là đủ đầy kiến thức, yêu thương và cả những bài học đối nhân xử thế căn bản. Tôi đã không chộp được một khoảnh khắc nào của thầy trong buỗi lễ bế giảng, đúng hơn là đã không có cơ hội làm điều đó, sau cái ôm vội mỗi đứa cùng những lời chúc, thầy lẫn đâu đó trong nhóm giảng viên, thầy chẳng trốn tránh điều gì cả, là thầy muốn che đi những giọt nước mắt của người lái đò, của người đàn ông nghiêm khắc một đời chở tri thức, lặng lẽ nhưng không thể lẫn lộn,đó là thầy tôi!

Đi ngang qua những ngôi trường phổ thông, thấy lòng ganh tị đầy ngốc nghếch, mùa hè đỏ hoa phượng, ngập yêu thương đang sống lại… 





Vậy thì, gửi những ai đang may mắn còn là học trò, gữi những ai đang hạnh phúc “vô thức” trong những tháng ngày quý hơn vàng ấy, hãy sống, hãy học, hãy yêu, hãy vui chơi bằng tất cả trái tim. Bao nhiêu yêu thương để có thể trở thành một kỉ niệm, bao nhiêu kỉ niệm để trở thành một miền kí ức, và miền kí ức đó có giá trị đến đâu, câu trả lời sẽ có khi bánh xe thời gian đưa bạn đến nơi tôi đang đứng.

Những bước chân mơ hồ trên con đường nhỏ ngoại ô thành phố, từng loạt lá phượng, hoa phượng vẫn rơi. Nếu có một mong ước, tôi ước gì mùa hoa phượng năm ấy mãi không nở, để rồi những cánh hóa phượng đã không rơi, không bao giờ rơi để tôi tháng năm học trò như ngưng đọng. Nhặt cánh hoa phượng,hay tôi đang nhặt mùa hè bỏ quên của mình…

Có những mùa hè không hề trở lại
Chỉ tiếng ve trĩu cánh phượng hồng
Trang sách cũ xa rồi mãi mãi
Ngân khúc nhạc lòng trong nỗi bâng khuâng...





Gửi bạn thân vào một ngày hè tháng 5…


…Tháng 5 gõ cữa bằng những cơn mưa rào bất chợt và nó càng bợt chợt ùa về những kỉ niệm tình bạn của tụi mình…

…Vu vơ dọc nẻo đường, góc phố Hà Nội hoa bằng lăng đã nhuốm tím cả góc trời…màu tím thủy chung như tình bạn của bọn mình vậy…Hè về, phượng nở, ve kêu cuốn bao kí ức của thời học sinh chia tay ùa về…

Tớ không thể nào ngăn cho trái tim nhói lên khi đọc lại những dòng nhật ký viết trong miền thương nhớ…

Người ta bảo rằng không có tình bạn trong sáng giữa con trai và con gái? Cậu thừa nhận và tớ thừa nhận…có lẽ vì tình bạn của chúng mình trôi nhẹ trong thời gian đã hơn mức một tình bạn bình thường đúng không?

Chơi thân với nhau ngay từ cấp 1 rồi lên cấp 2, cậu nhìn đẹp trai và có ánh mắt cuốn hút nhiều cô nàng dễ thương… vậy mà cậu lại chọn chơi thân với tớ đứa con gái mét mốt bẻ đôi và thiếu nét dịu dàng…

Ngày cuối cùng chung kỉ niệm lớp học có lẽ là ngày ra trường kết thúc cấp trung học…tình bạn vẫn nhẹ nhàng và chân thành như thế…

Cuộc đời thật may mắn… cậu và tớ như bị ràng buộc bởi mối nhân duyên có trước, ngày nhập học là ngày cùng chung bước chân vào cổng trường cấp III… cùng có nhiều ước mơ, hoài bão để thực hiện…





Mặc dù cậu chọn chuyên Hóa còn tớ chọn chuyên Văn nhưng khoảng cách giữa hai lớp chỉ là dãy hành lang thôi… Sáng đi học, chiều đi học đều ngồi vắt vẻo sau xe cậu, hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là thế…Và những buổi trưa hè nắng miền trung như thiêu như đốt nhưng cậu vẫn chở tớ không chút than phiền, tớ chỉ biết ngồi và nói đủ thứ chuyện cho cậu nghe… thỉnh thoảng lưng cậu thấm mồ hôi, cậu còn hỏi tớ có thấy khó chịu không chứ? Thực ra tớ quen dần ngay cả mùi cơ thể cậu rồi! Ngày đó, hồn nhiên và vô tư lạ…Tớ có khi cảm giác như mỗi ngày không gặp cậu là tớ phát điên lên được, tớ phải làm cậu bực mình hoặc là phải sai vặt cậu như một con rối mới chịu thôi….

Bây giờ, đang ngồi nghĩ về những kỉ niệm đẹp, vui, và có cả buồn giữa tình bạn tụi mình. Vẫn đó, cậu và tớ… nhưng không gian đã xa rồi… càng xa hơn những quan tâm, lo lắng tủn mụn cho nhau… Bởi giờ đây cậu phải dành nhiều thời gian cho yêu thương của cậu mà…

Vào đại học, cả hai đều thực hiện được ước mơ ấp ủ bấy lâu …

Nhưng kẻ Bắc người Nam âu cũng là vì quyết định của mỗi người cho con đường tương lai mà thôi. Tớ vẫn nhớ buổi chiều tan học ngày hôm đó, cậu hỏi tớ “cậu quyết định thi trường gì? ở đâu vậy?” Tớ trả lời không chút đắn đo: Hà Nội cậu à, tớ muốn thi vào Học viện Hành Chính… Lúc đó tớ nhìn vội nét mặt cậu, tớ thấy thoáng chút gì đó không vui lắm! Sau đó tớ mới hiểu, cậu đi vào Sài Gòn, ước mơ của cậu là học Cầu Đường và chỉ có Sài Thành mới là nơi cậu hướng tới…

Vậy là, tương lai đã chia hai ngã chúng ta, kẻ Bắc người Nam cậu nhỉ? Những ngày chung mái trường còn lại quá ngắn ngủi, nó ngắn đến nỗi tớ chưa kịp nói với cậu rằng thực ra trái tim tớ luôn loạn nhịp khi nhìn cậu, đi với cậu, nói chuyện với cậu và cả những lúc một mình ngĩ tới cậu rồi tủm tỉm cười một mình như thế…Thực ra, với tớ tình bạn đã hơn mức tình bạn thân rồi cậu à, đôi khi tớ không biết mình có bị nhầm lẫn giữa hai thái cực này không nữa… nhưng trái tim tớ đã nhói đau khi biết rằng cậu có bạn gái - là tớ biết trong tớ tồn tại tình yêu dành cho cậu mất rồi…
Tối hôm nay Hà Nội có vẻ buồn cậu à, trời mưa và còn kéo theo cả sấm vang nữa, chiếc điện thoại rung lên và tin nhắn của cậu: “tao đang yêu con pé hàng xóm mày à, mày thấy được không? Duyệt hộ tao đi?hi”

Trời cũng biết trêu ngươi lòng người thật đấy, trong cơn miên man về những kỉ niệm và hồi ức nhung nhớ thì cái tin như sét đánh ngang tai. Thôi thế là chút tình cảm này chưa kịp nói sẽ bị dập tắt không chút đắn đo. “Ừ,mày yêu đi tao ủng hộ” send xong và tớ như nghẹn lại ở cổ họng, từ từ giọt nước mắt chảy xuôi trên gò má… Tại sao tớ lại ích kỉ thế chứ… đáng lẽ tớ nên vui vì cuối cùng có người đã khiến trái tim cậu rung động đúng không? Nhưng…





Bây giờ thì muộn rồi đúng không cậu, tình cảm ấy đã dành cho người con gái khác không phải là tớ rồi,….tớ buồn…vì trái tim tớ dường như quá tràn ngập hình ảnh cậu trong tim…

Xin lỗi cậu!

Hình như nhiều lần tớ muốn nói thế… nhưng chúng ta là bạn thân cơ mà. Vậy mà sao tớ lại buồn, sao tớ lại ghen với hạnh phúc của cậu cơ chứ… sao tớ lại rơi nước mắt khi những dòng nhật kí mưa mùa hạ đang viết dở để gửi cậu? Tại sao? Tại sao? Trong tớ đang giằng xé và tớ chọn cách im lặng để không làm mất đi một tình bạn tốt đẹp…

Ừ thì chúng ta chỉ là bạn thân mà… ừ thì ngày đó tớ đã chọn mối quan hệ chỉ là bạn thân thôi…

Thôi cứ để vậy đi… chúng mình cứ để mối quan hệ này trôi qua nhẹ nhàng cậu nhé… tớ sẽ vẫn âm thầm dõi theo bước chân của cậu… hạnh phúc của cậu đấy… người bạn thân…

Thứ Năm, 6 tháng 6, 2013

  • Lá thư trong tuần: Khi người ta yêu....

Khi người ta yêu người ta có thể liến thoắng nói bất cứ chuyện gì với bất cứ ai, chỉ khác bình thường là những câu chuyện đó nhân vật ẩn sau là người ấy, người liên quan tới những câu chuyện không ai khác là một nửa còn lại, và ngay cả khi kể thì ánh mắt vẻ mặt và cả dáng điệu của người ấy hiện lên rõ ràng trước mắt, cứ thế ta cứ hí hửng, lí lách kể, vui lắm....

Khi người ta yêu, người ta chỉ cần tủm tỉm cười dù mệt tới cỡ nào đi nữa, bởi hình ảnh của một ai đó choán hết cả cái mệt nhọc, thổi bay hết cả khó khăn  đi rồi, bởi chỉ cần ta mệt một tí thôi, buồn một tí thôi thì dù có xa tới tận đâu, có bận tới cỡ nào, họ cũng bên ta, chia cho ta nỗi buồn, để ta bình yên gục đầu lên vai họ, nhẹ nhàng mà yên bình lắm...

Khi người ta yêu, người ta sẽ vẫn làm việc như thường, chỉ khác là cái điện thoại được họ chú ý hơn, cái đồng hồ sẽ được họ để tâm hơn...Bởi những yêu thương nhẹ nhàng dịu dàng nhất thường đến một cách bất ngờ. Và những người yêu nhau thường mang đến cho nhau nhẹ nhàng như thế...!!! Bởi ai biết được yêu thương như thế nào là đủ, mấy tin nhắn mới đong hết nhớ nhung, bao lâu mới đủ cho một tình yêu mòn mỏi cả sự đợi chờ, hoang hoải cả nỗi nhớ đem theo cả niềm tin...

Khi người ta yêu, người ta chỉ cần biết này là nỗi nhớ, bên kia là niềm tin yêu...Dù cho có xa nhau về khoảng cách, thời gian chênh lệch hay đơn giản chỉ là một lí do nào đó họ không ở bên nhau, thì dù như thế trái tim của họ vẫn ở gần nhau, bên nhau và trao yêu thương cho nhau bằng một cách nào đó mà chỉ có hai người, duy nhất hai người hiểu được...





Khi người ta yêu, mọi điều mà người mình yêu có luôn là điều tuyệt vời nhất, đẹp nhất với người còn lại...dù cho đó chỉ là cái nhíu mày, cái mũi tẹt lét, cái trán dô bướng bỉnh hay đơn giản chỉ là một mùi hương nhẹ nhàng thoang thoảng vương cả những giọt lấm tấm mồ hôi....nhưng nhẹ, ấm mà đong đầy nỗi nhớ...chỉ muốn gục đầu vào vai áo để đón yêu thương, để được nũng nịu, để được ấm áp và để cảm nhận được rằng, ai đó yêu mình rất nhiều...

Khi người ta yêu, người ta giận nhau một cách khó chịu, người ta không thèm nói ra đâu nhưng mọi cử chỉ, mọi ánh mắt, mọi lời nói đều tỏ ra cái giận dỗi vu vơ đó. Chỉ cần một câu hỏi, một chút ủi an, một tí quan tâm là mọi ấm ức sẽ lại tuôn ra theo dòng nước mắt. Biết không? Chỉ vì người ta yêu đấy...

Khi người ta yêu, dù chỉ một chút heo may thôi cũng bồi hồi lo lắng cho nửa kia còn lại, lại còn sợ cả những chớm lạnh đầu mùa khiến da người ta cũng theo thế mà nứt nẻ...Còn những chiều lồng lộng gió co ro trong chăn chỉ sợ người kia đi làm về bị cảm lạnh....Yêu là thế đó, chẳng nói ra đâu, nhưng lo lắm, bồn chồn không yên. Giá mà chắn được gió, che bớt lạnh cũng chịu cho nửa kia bớt được phần nào...

Khi người ta yêu, người ta sẽ sợ một ngày mất nửa kia biết nhường nào, sợ rồi có đủ kiên nhẫn mà yêu thương hay chỉ như chớm nắng, vương qua, hằn lại, le lói sáng và tắt bặt như một ngày thiếu mặt trời....Và rồi chỉ cần một cái ôm thật nhẹ, một nụ cười thật ấm, một tin nhắn mà thôi, bao lo toan, bao nỗi niềm lại tan theo mây gió....Bởi vì khi yêu, ai ai cũng lo lắng, cũng bồn chồn....Tin tình yêu là thật, nhưng sợ nó mong manh, sợ nó dễ tuột quá...Lại là vì yêu...

Khi người ta yêu, người ta nhớ lắm ánh mắt, nhớ lắm dáng đi,  nhớ cả những cái nhíu mày hay chép miệng. Chỉ là vô tình nó in sâu, vô tình nó lưu lại...Những thói quen của ai đó cũng bắt đầu bị lưu lại theo một trật tự nào đó khó định hình...Bởi, đó là từ một người....Người mà ta yêu...





Khi người ta yêu, dễ khóc và dễ tủi thân lắm, chỉ vì nửa kia buồn, chỉ sợ khiến nửa kia vất vả, chỉ lo nửa kia gặp chuyện gì bất trắc...Chỉ tại một câu nói, một hành động nào đó thôi...Cũng lại suy nghĩ khiến mất ngủ cả đêm trằn trọc không yên...Ấy à! bên kia ấy có thế không ...

Khi người ta yêu, đơn giản lắm chỉ cần nắm tay thật chặt lúc buồn, một bờ vai thật vững khi đau, một cái ôm thật ấm khi bơ vơ....Và một ánh mắt khích lệ khi tất cả mọi người đều quay lưng lại...Chỉ cần một nụ cười thôi, tất cả mệt nhọc tan biến hết rồi...

Và em biết, hình như em đang yêu...

Vì có yêu, em mới như thế...

Vì em biết mình đang yêu nên mình hạnh phúc, mình đang yêu nên tất cả đều cần trân trọng, mình đang yêu nên em cần nâng niu hết thảy, vì đang yêu nên những phút được bên anh là những giờ đáng trân trọng, những lúc chờ anh là cả một niềm hạnh phúc...

Bởi vì, em đang yêu....
                

  • Truyện ngắn: Ngược chiều gió cuốn để yêu anh
Thùy Lâm lơ đãng ngó vào màn hình máy tính, cái nick quen thuộc mà cô vẫn hay chat chit tâm sự hôm nay tắt tịt và cũng không có lấy một tin nhắn offline. Ngoài mặt cô tỏ ra vô cùng bình thường, nhưng bản thân cô biết trong lòng mình đang dậy sóng, có lẽ bão cấp 8 đang kéo về cũng nên.

Dẹp mấy thứ giấy tờ lổn ngổn trên bàn qua một bên, Thùy Lâm tự cho phép mình nửa tiếng để kiểm điểm bản thân và xem có nên viết vài dòng cho “người đàn ông” của mình hay không?Cũng sẽ mất một ít thời gian để nghĩ xem nên viết gì?Viết gì sâu sắc mà có trọng lượng để “người ta” có thể hiểu được tâm tư tình cảm của cô lúc này nhỉ?

Sau nửa tiếng đồng hồ, Thùy Lâm nhận ra mọi thứ có vẻ như không dễ dàng gì với một cô gái gần tuổi băm như cô.Nhất là khi đối tượng của cô lại là một người nhỏ hơn cô đến 5 tuổi…Biết nói và giải thích thế nào cho những điều vừa xảy ra nhỉ? Tay cô lướt trên bàn phím muốn lưu lại vài tin nhắn offline cho “người đàn ông bí ẩn” của mình…

-    Em xin lỗi vì những gì đã xảy ra, em không……

Rồi cô lại xóa, tự hỏi trong hoàn cảnh này mà xưng em, kêu anh phải chăng là tự mình trêu mình, càng khiến người khác không tôn trọng mình hơn. Cô bắt đầu lại:

-    Chị xin lỗi em, chị đã không nên vội vàng nói lời chia tay với em. Nhưng tất cả những gì em nói với chị, cái cách em thay đổi xưng hô, cách em nói rằng chị đã lừa dối em, mọi thứ làm chị vỡ òa…. Và chị đã tức giận để rồi nói lên câu nói ấy………

Nhưng rồi sau khi viết rất rất nhiều dòng suy nghĩ của mình, Thùy Lâm lại đóng cửa sổ, và offline. Mọi chuyện có lẽ nên kết thúc, biết đâu sẽ tốt cho người đó hơn, có đáng không khi yêu và chọn lựa người phụ nữ như cô kia chứ?

Vẫn nổi tiếng là người phụ nữ lạnh lùng sắt đá, Thùy Lâm nhanh chóng bỏ quên “người đàn ông” của mình, và bắt đầu công việc một cách hăng say. Cô không thể là một cô gái ủy mị, cô phải chấp nhận sự thật rằng mình là một người đàn bà. Chẳng qua là người đàn bà chưa quá già và cằn cỗi mà thôi. Còn lại cô vẫn đúng nghĩa là một người đàn bà lở dở một đời chồng, vài ba mối tình không đầu không cuối với những người đàn ông có vợ, một gánh nặng gia đình….

Xong việc vào cuối ngày, cô nhận lời chào tạm biệt từ các đồng nghiệp bằng một cái khoác tayvì thường thì cô là người ra về trễ nhất. Cô khéo léo từ chối mọi lời mời café hay party cuối tuần, những lúc thế này cô lại thích một mình hơn, nếu có rượu cũng là rượu một mình thôi. 

Bước vào quán café quen thuộc, hôm nay cô không ngồi khoảng sân vườn bên ngoài, phía gần hồ nước như mọi khi nữa, mà chui tọt và trong một phòng lạnh, tìm một góc kín đáo đủ để che chắn, và đủ để tận hưởng cái “cô đơn”.
 
Hằng ngày cô vẫn là người phụ nữ sắt đá và bản lĩnh nhất văn phòng, còn bây giờ cô muốn mình chỉ là người phụ nữ bình thường mà thôi. Tự kêu cho mình 2 lon Ken, cô hi vọng sẽ có đủ dũng cảm để đối diện với chính mình.

Sao thế nhỉ? Thùy Lâm tự hỏi mình bằng một câu ngớ ngẩn, “tại sao mình chỉ mới 28 tuổi, mình cũng đâu phải là quá xấu nếu không nói là xinh đẹp, vậy thì tại sao mình cứ vẫn phải cô đơn? Mình có đòi hỏi gì cao xa lắm đâu? Có đòi nhà cao cửa rộng, giàu sang phú quý gì đâu? Chẳng qua là thèm khát một mái ấm với người đàn ông mình yêu thương, thèm nghe tiếng trẻ thơ khóc đòi sữa mẹ. Muốn được làm người đàn bà với tủn mủn những thứ phải lo toan, nhếch nhác với ngày trông con, làm bếp.Vậy đã là khó rồi sao?”



Cầm lon bia trên tay, cô nhấm nháp, rồi cô thấy đầu óc mình hơi xoay xoay sau khi hết lon thứ 2, kêu thêm 2 lon nữa. Và cô bắt đầu nghĩ đến “người đàn ông bí ẩn cuộc đời mình”. Đó là cái tên cô đặt cho người đó, như thế nghe rất thú vị và kỳ bí….

“Người bí ẩn xuất hiện trên cái yahoo messenger của cô vào một ngày đẹp trời.Làm quen và bắt đầu trò chuyện. Thông thường thì Thùy Lâm không thích mấy chuyện bạn bè trên mạng lắm, vì khỏi nói cũng biết đã có bao nhiêu là sự gian dối, lừa gạt diễn ra trến đấy. Ngay cả mấy ông anh, bà chị của cô cũng thừa nhận rằng 99% câu chuyện họ chat với nhau đều là giả tạo. Mà Thùy Lâm thì chúa ghét điều đó.Đối với cô chỉ cần “sống thật”, như vậy là đủ. Tuy nhiên  “cậu nhóc” này, là cái cách cô gọi người đàn ông của mình trước đây, thì xem ra cũng rất chân thật. Cách xưng hô cẩn trọng chị và em gây cảm mến với Thùy Lâm ngay từ đầu.Rồi dần dần, cô bị cuốn hút vào những câu chuyện đời thường, riêng tư của nhóc.Bản thân cô cũng bộc lộ mình nhiều hơn, hầu như bao nhiêu chuyện buồn vui thường ngày đều chờ đợi đến buổi online mỗi tối để đem ra kể lể cùng nhau. 

Thật lòng mà nói đã có đôi lần cô nghi hoặc về câu chuyện mà anh chàng trẻ tuổi kể cho mình. Con trai duy nhất của một nữ doanh nhân thành đạt, sống theo ý mẹ, tất tần tật đều được sắp xếp,….nhưng chẳng hiểu sao cô cũng nhanh chóng xua đi sự hồ nghi đó. Cảm giác còn lại đối với cô trong những cuộc trò chuyện là sự vui vẻ và cởi mở. Rồi đến một ngày cậu chàng bận bịu với công việc, cả một thời gian dài không online được nữa, Thùy Lâm cứ thế, online mỗi tối và chờ đợi, chờ đợi một cái nick sáng lên, cô tự hỏi mình đang nhớ ư? Hay chỉ là thói quen?

Rồi một ngày nọ cậu nhóc gọi cho Thùy Lâm, giọng rất trầm ấm, cái kiểu giọng mà Thùy Lâm rất thích. Tiếp sau đó là những tin nhắn lúc nửa đêm khi nhóc không online được vì quá bận, đến nửa đêm lại “nhớ” chị nên nhắn chúc chị ngủ ngon và không quên kèm theo hai chữ “yêu chị”. 

“Chị” thì có gì đáng để yêu nhỉ? Dù vẻ ngoài thuộc dạng không xấu, nhưng cũng chẳng có gì nổi trội, không có nước da trắng ngần của mấy cô tiểu thư, không có tuổi trẻ và những trò nũng nịu. Vậy mà nhóc đã nói là thích chị cơ đấy? Tại sao lại thích chị khi chị đã từng kể cho nhóc nghe rất rất nhiều chuyện của mình, về cuộc đời dang dở, về mối tình chẳng có tương lai, về những vết thương mà may mắn thay chị đã tự gây ra cho chính mình……

Có quá nhiều thứ khiến chị phải tự ti khi so sánh với nhóc. Có quá nhiều điều làm chị không còn tự tin rằng mình có thể yêu và được yêu bởi một người con trai như nhóc.
Vậy mà… một người gọi là sắt đá như chị cũng đã bị nhóc làm cho thổn thức, bởi những gì nhóc đối với chị, dành cho chị thật đặc biệt.Biết nói thế nào cho đúng nghĩa nhỉ?Có lẽ ai đó sẽ cho rằng chúng ta, chị hoặc nhóc hoặc cả hai chị em mình đều mù quáng, khi nghĩ đến từ yêu, khi tập cho bản thân mình yêu đối phương, mà đối phương thì ở cách xa mình bằng cả chiều dài của đất nước.

Chị bắt đầu ấp úng xưng em, và gọi nhóc bằng “anh”, rồi được nghe lại từ nhóc tiếng anh và em rất ngọt. Mọi thứ bắt đầu như một giấc mơ, những tin nhắn mỗi sáng, mỗi tối, những lời hỏi thăm, trò chuyện, cảm giác thật vui và hạnh phúc. 

Chỉ tiếc rằng…….hạnh phúc thường ít khi tồn tại quá lâu, đặc biệt là với một cô gái từ nhỏ đã thiệt thòi như Thùy Lâm, hạnh phúc vẫn cứ thế đến và đi theo cái cách riêng của nó. Cô không thể nắm bắt, không thể rượt đuổi hay níu kéo. Cô chỉ biết giam mình trong một góc như hôm nay, uống Ken và bắt đầu say, bắt đầu quên mọi thứ theo cách của cô. 



Khi bắt đầu đến lon thứ 4, cô đã cảm giác thấy người mình nóng ran, từng dây thần kinh cứ rần rật chạy, đôi mắt nhòe đi, à thì ra không hẳn vì say mà mắt mờ đến vậy, hóa ra là cô đang khóc…

Khóc vì gì nhỉ? Vì tuổi 28 đơn độc, hay vì mối tình chưa nở vội tàn, vì bản thân mình hay vì ai? Đầu óc Thùy Lâm có phần hơi chếnh choáng, cô nhắm nghiền đôi mắt, để mặc cho những dòng nước mắt tuôn rơi.Nghĩ về những gì đã qua, mối tình mà 10 năm cô đã trải qua bao cay đắng, khổ đau.Nghĩ về người đã mang đến cho cô cảm giác yên bình, hạnh phúc dù chưa từng gặp mặt. Cô đã từng vì nhóc mà quyết tâm hơn để rời xa anh, muốn vùng vẫy thoát ra cái gọi là định mệnh do chính bản thân mình sắp đặt. vậy mà một ngày nhóc lại nói với cô là “chị đã nói dối em, chị vẫn chưa quên được người đó, chị vẫn chưa sẵn sàng cho một mối quan hệ mới….”

Sau dòng tin nhắn đó, Thùy Lâm đã kết thúc bằng một tin nhắn khác “Chúc anh hạnh phúc, tạm biệt”. Nhóc trách cô sao lại nói tạm biệt dễ dàng đến như vậy, nhưng nếu không nói thế thì biết nói sao, chẳng lẽ van xin nhóc hãy cho cô thêm cơ hội để quên người đàn ông ấy, để sẵn sàng đến với nhóc?

Thật sự là cô thấy mình bị tổn tương, cô đã suy nghĩ bao lâu để quyết định là “người phụ nữ của nhóc”, đã cố gắng thế nào để sắp xếp tất cả quá khứ và những điều xung quanh mối quan hệ cũ, cô đã cho mình cô hội để yêu thương bản thân mình nhiều hơn, để sống vì mình nhiều hơn (như nhóc từng khuyên cô). Vậy mà giờ nhóc lại nói với cô những lời đó.

Đúng là ngay lúc này đây, khi cô say thật say, cô biết mình hối hận, hối hận vì lời tạm biệt của mình, hối hận vì đã làm nhóc buồn. Nhưng mà có những chuyện không thể nào cứu vãn được.Có những điều đã xảy ra thì không thể nào thay đổi được.Cũng như cô không thể rửa sạch quá khứ của mình, không thể chối bỏ mối tình 10 năm mình đã từng ấp ủ hay mơ mộng.Cô chỉ hi vọng rằng nhóc sẽ khác, sẽ yêu thương cô và động viên cô, sẽ ở bên để nâng cô dậy, mang cô ra khỏi mớ bùng nhùng đó.Vậy mà….mọi chuyện có thể kết thúc thế này ư?

Thùy Lâm loạng choạng ra khỏi quán, tuy đã say nhưng cũng không tệ đến nỗi nằm nhẹp ở nơi này.Tuy hình ảnh có hơi chút mất mặt vì nhòe nhoẹt nước mắt, chân khệnh khạng, nhưng ….mọi thứ còn có gì quan trọng nữa đâu.

Về đến nhà, Thùy Lâm bỏ giày và nằm dài trên nệm, 10h đêm, tự dưng cảm giác trống trải đến lạ lùng vây bủa lấy cô. Úp mặt vào gối rắm rức khóc, ngăn không cho thứ âm thanh khó chịu này làm ba mẹ tỉnh giấc, chỉ đủ vừa để cô nghe và cảm nhận.Đã lâu rồi không khóc thì phải, và nhất là lâu rồi mới lại khóc vì đàn ông.Là lần đầu tiên khóc vì nhóc…….tự hỏi lòng mình đã yêu thật sao?

Thùy Lâm chìm vào trong giấc ngủ mơ màng, sau khi nhắn một tin nhắn không đầu không cuối cho “người đàn ông bí ấn”

“Ngủ ngon nhé nhóc, Chị đang say nhưng chị đủ tỉnh táo để biết mình đã sai, thật khập khiễng và thiệt thòi cho em khi phải yêu và chấp nhận chị”



Sáng tỉnh giấc, đầu óc nặng trịch và đau như búa bổ, cũng may hôm nay là cuối tuần. Với tay lấy chiếc điện thoại nằm lăn lốc trên nệm xem mấy giờ, Thùy Lâm thấy 1,2,3 tin nhắn của nhóc:

“Chị sao vậy?sao lại say?”
“sao em không trả lời anh?”
“nếu say thật rồi thì em ngủ đi nhé. Em ngủ ngon”

Cảm giác như mình nhẹ bổng và đang bay đến tận chín tầng mây.Thùy Lâm biết những tin nhắn đó không hẳn là “anh ấy” đã tha thứ cho cô, nhưng ít nhất “anh” vẫn quan tâm cô, lo lắng cho cô. Rồi cô sẽ có cơ hội chứng minh cho anh thấy cô yêu anh thật sự….
“Em không muốn để những gì chúng ta có được bấy lâu nay bỗng một ngày gió cuốn đi mất thế này. Cảm giác thật trống trải, cô đơn, ……..Em sẽ vì bản thân em nuôi dưỡng một tình yêu đẹp, dù có thật hay không? Dù có thế nào đi nữa em vẫn tin nó sẽ giúp em sống những ngày ý nghĩa nhất. Hãy chờ em anh nhé, một ngày không xa thôi, em sẽ ngược đường đất nước đến thăm “anh”, sẽ đứng trước “anh”, nhón chân hôn lên vầng trán, và ngọt ngào gọi từ “anh” đúng nghĩa. Sẽ cho anh biết em đã yêu anh bằng tình yêu chân thành nhất………